CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


 phan 41

 Chương 117: Nỗ lực nhất định phải có hồi báo
Trời ạ, tên này quá khó đối phó rồi.
Đông Phong Linh giả bệnh, ngay cả ngự y còn giấu được, nhưng lại không thể giấu cái tên cả ngày chỉ biết ngủ này.
Nàng thật sự càng ngày càng không hiểu nổi Đông Phong Túy.
Câu nói sau của Đông Phong Túy, phải đến ngày hôm sau Cổ Lạc Nhi mới hiểu được.
Sáng ngày thứ hai, Cổ Lạc Nhi theo Đông Phong Túy ngồi xe ngựa tới Nghị Chính phòng.
Vừa mới đi vào gian phòng lớn bình thường Lý Tiến xử lý công vụ, Cổ Lạc Nhi giật nảy mình.
Chỉ thấy Lý Tiến đang bận rộn vùi đầu trước án.
Khuôn mặt vốn thanh tú sau một đêm trở nên tiều tụy đi rất nhiều.
Thấy Đông Phòng Túy, Lý Tiến bước lên phía trước hành lễ.
"Ái khanh không cần đa lễ."
Đông Phong Túy nhàn nhạt nói, kéo Cổ Lạc Nhi ngồi xuống thượng thủ, tiện tay mở ra một cuốn sổ con trên bàn.
"Lý ái khanh, cả đêm qua khanh chưa hề nghỉ ngơi?"
Lý Tiến kinh sợ bẩm: "Vâng. Đêm qua Phong Linh công chúa an giấc nghỉ ngơi, thần mới có thời gian tới xử lý chính sự. Cũng may chưa chậm trễ."
Cổ Lạc Nhi giờ mới hiểu được, vì sao Đông Phong Túy nói không muốn Lý Tiến phải mệt chết.
Hóa ra hắn đã sớm ngờ tới, Lý Tiến sẽ tới đây tăng ca cả buổi tối.
Hắn hiểu rất rõ Lý Tiến .
Đông Phong Túy bỏ qua cuốn sổ con trên tay, nói với Lý Tiến đang đứng ở một bên.
"Khanh tới Minh Châu lâu, chăm sóc tốt cho Phong Linh. Sự vụ tạm thời để trẫm xử lý, buổi tối khanh không cần đến đây."
Lý Tiến kinh ngạc nhìn Đông Phong Túy, một lúc lâu sau mới tin tưởng lời mình nghe được.
Không khỏi thổn thức cảm động không thôi.
Hoàng thượng, rốt cuộc ngài cũng chịu xử lý chính sự rồi, đúng là đại hạnh của Vô Ưu quốc.
"Tạ, tạ hoàng thượng."
Lý Tiến vội vàng cáo lui, đi tới Minh Châu lâu.
Cổ Lạc Nhi không cho là đúng bĩu môi.
Xử lý chính sự là việc Đông Phong Túy đáng phải làm, đâu cần Lý Tiến hắn nói tạ ợn.
Nói ngược lại mới đúng.
Lý Tiến ngày thường thay Đông Phong Túy vất vả, hôm nay lại thay hắn chăm sóc muội tử, phải là Đông Phong Túy tạ hắn mới đúng.
Đông Phong Túy cũng không nhìn Cổ Lạc Nhi, tiện tay lấy một quyển sổ con khác, cầm trong tay lật xem.
Trong miệng nhàn nhạt hỏi: "Không phục?"
"Đâu, nào có."
Cổ Lạc Nhi còn lâu mới thừa nhận.
Đông Phong Túy liếc nàng một cái, khóe mắt ẩn chứa ý cười.
Coi như nàng biết điều. Nàng cũng biết, hắn đến xử lý chính sự, đơn thuần chỉ vì thỏa mãn nguyện vọng của nàng.
Còn nữa, là vì muốn thay đổi hình tượng của mình trong lòng nàng.
Hắn muốn nàng yêu hắn, yêu đến không còn lý trí.
Nếu không, hắn còn lâu mới ôm mấy việc nhàm chán này vào người.
Dựa vào phán đoán của hắn, Lý Tiến tuyệt đối sẽ không mặc kệ chính sự.
Mà Đông Phong Linh, sau khi nhìn thấy bộ dáng mệt nhọc của Lý Tiến, nhiều nhất cũng chỉ giả bộ được một hai ngày, bệnh sẽ khỏi hẳn.
Tiểu tâm tư Đông Phong Linh đối với Lý Tiến, hắn làm sao không rõ?
Vốn đã định tứ hôn, chỉ có điều còn chưa kịp tứ hôn, Cổ Lạc Nhi đã nhúng tay vào.
Nhóm triều thần đến tìm Lý Tiến lục tục đi vào.
Sau khi nhìn thấy Đông Phong Túy đang ngồi trên thượng thủ, không ai là không bị dọa.
Tất cả không nén được mà quay người lại nhìn ra ngoài cửa, chẳng lẽ mặt trời thật sự mọc từ hướng tây?
Sau đó đều không hẹn mà cùng nhìn về phía sau lưng Đông Phong Túy, trong mắt đều là hiếu kỳ.
Đây là Tiên phi nương nương trong truyền thuyết? Là nương nương duy nhất được Hoàng thượng sủng hạnh?
Kỳ nữ duy nhất dám khiêu chiến với Hoàng thượng, dẫn theo các vị nương nương mở Minh Châu lâu?
Đông Phong Túy không vừa ý cho lắm, Cổ Lạc Nhi có thể nào để bọn hắn tùy ý quan sát?
Lệnh cho An Thụy thu lại toàn bộ sổ con trong tay mọi người, rồi đuổi toàn bộ mọi người ra ngoài chờ tin.
Đóng cửa lại, chỉ để lại Cổ Lạc Nhi trong phòng, Đông Phong Túy tiếp tục khôi phục bản tính lười biếng.
Hắn nằm nghiêng đung đưa trên ghế, vô cùng tự đắc mà đung đưa.
Ngón tay thon dài chỉ chỉ lên bàn, sai Cổ Lạc Nhi: "Đọc."
Cổ Lạc Nhi nhìn nhìn sổ con, chỉ chỉ chính mình.
"Ngài để ta đọc trong sổ cho ngài nghe?"
Đông Phong Túy gật gật đầu.
Hắn là vì nàng đến làm việc, làm sao có thể để nàng lười biếng?
"Nhưng mà, ta không thể tham gia vào chính sự."
Cổ Lạc Nhi đối với mấy chính sự buồn tẻ này không có hứng thú, nàng mới sẽ không làm khổ mình, bởi vậy suy nghĩ này chỉ là cái cớ.
Nữ tử cổ đại không thể tham gia vào chính sự.
"Trẫm cho nàng đọc, nàng cứ đọc."
Khẩu khí Đông Phong Túy rất nhẹ, nhưng hiệu lực không chút nào có thể kháng cự.
"Hoàng thượng, ta vẫn nên làm chân chạy pha trà có vẻ thích hợp hơn."
Cổ Lạc Nhi vẫn muốn tranh thủ.
"Đọc."
Đông Phong Túy miễn cưỡng nói một chữ.
Cổ Lạc Nhi rất hiểu rõ hắn.
Mỗi khi hắn dùng loại khẩu khí lười nhác này, chỉ nói lời cực ngắn gọn, tức là biểu lộ, lời của hắn không thể phản bác .
Đành phải không cam lòng cầm lấy một quyển sổ con, chậm rì rì đọc.
Đọc hồi lâu mới xong.
Nàng vừa đọc xong, Đông Phong Túy lập tức nói một chữ.
"Chuẩn."
Cổ Lạc Nhi ngây ngốc hỏi: "Ta phải làm thế nào?"
"Phàm là chuẩn đặt vào một chỗ, trẫm sẽ ở lại ký."
"Ah."
Cổ Lạc Nhi đặt quyển sổ con vào một chỗ.
Sau đó lại cầm lấy một quyển sổ con khác, chậm rãi đọc.
Tại thời điểm Cổ Lạc Nhi đọc xong ba quyền sổ con, Đông Phong Túy rốt cuộc không thể nhịn được nữa đứng khỏi ghế, túm lấy sổ con trong tay Cổ Lạc Nhi.
"Chậm như vậy, đưa trẫm tự làm."
Cổ Lạc Nhi mừng thầm, vội vàng đứng dậy nhường chỗ cho Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy ngồi xuống trước án, cầm qua một quyển sổ con, nhìn lướt qua rất nhanh, cầm lấy bút đỏ bên cạnh, xoạt xoạt tung vài nét bút, rồi ném qua một bên.
Cổ Lạc Nhi không khách khí ngồi xuống ghế vừa rồi của Đông Phong Túy, đung đưa nhìn hắn làm việc.
Động tác của Đông Phong Túy rất nhanh, sổ con chồng chất như núi trên bàn dần dần thấp xuống, cuối cùng về không.
Mà bên kia bàn, một đống sổ mới đang dần dần cao lên.
Đông Phong Túy gọi An Thụy trở vào, để hắn bê sổ con ra ngoài, phát cho các vị đại thần.
Cổ Lạc Nhi nhìn mà tròng mắt muốn rớt ra.
Đợi An Thụy ra ngoài, ngạc nhiên hỏi hắn: "Hoàng thượng, trước kia ngài đã tiếp xúc qua chính sự rồi sao? Sao lại quen thuộc như vậy?"
Lý Tiến bận rộn chính sự cả ngày, hắn thì chỉ gần nửa ngày đã xử lý xong.
Hoặc là hắn lười biếng, hoặc là hắn rất quen thuộc với chính sự.
Nếu là trước kia, nàng nhất định sẽ cho rằng Đông Phong Túy lười biếng.
Tất cả sổ con, cái nào cũng phê chuẩn, chẳng phải rất nhanh rất gọn?
Vốn dĩ giờ đây nàng đã hiểu, nàng biết tuy mặt ngoài Đông Phong Túy lười biếng, nhưng tuyệt đối không phải là một hôn quân vô trách nhiệm.
Như vậy, chỉ có thể là cái sau?
Đông Phong Túy không nói gì cười cười.
Ai nói hắn chưa từng xử lý chính sự vậy?
Hắn xử lý rất nhiều là đằng khác.



Chương 118: Nỗ lực nhất định phải có hồi báo 2
Năng lực Lý Tiến có hạn, sự vụ có chút khó xử thường phải phái người đưa sổ vào hoàng cung, để Đông Phong Túy xử lý.
Chỉ có điều bởi Đông Phong Túy đã dặn trước, nên những việc này không có ai biết đến.
"Lạc Nhi, chúng ta cải trang vi hành đi."
Cổ Lạc Nhi lần nữa bị lời của hắn cả kinh đến ngây người.
"Hoàng thượng, ngài không mệt sao? Ngài không muốn hồi cung nghỉ ngơi sao?
Nghỉ ngơi?
Hiện giờ mỗi tối hắn đều nghỉ ngơi rất thoải mái, tinh lực ban ngày dồi dào, đang lo không có chỗ phát tiết đây.
Hiếm khi xuất cung một chuyến, cùng với Cổ Lạc Nhi đi dạo, nhân tiện bồi dưỡng cảm tình.
Đông Phong Túy mỉm cười.
"Không mệt."
Thay đổi phục trang thường dân, xe ngựa cũng vứt một bên, cùng Cổ Lạc Nhi đi dạo.
Cổ Lạc Nhi thân là lão bản của Minh Châu lâu, nhưng rất ít khi lộ diện trước mặt người khác, Đông Phong Túy lại càng thâm cư trong cung, không người nào có thể dễ dàng nhìn thấy.
Cộng thêm hai người đều đã mang nón, che đi dung mạo hơn người, bởi vậy, không có người nào nhận ra bọn họ.
Hai người rất thoải mái dạo chơi cả buổi chiều, đến khi mặt trời lặn mới hồi cung.
Trong khi đó, Đông Phong Túy hữu ý vô ý hỏi về vấn đề kinh tế Cổ Lạc Nhi từng đề cập tới.
Cổ Lạc Nhi liền chỉ vào tất cả mọi người đang buôn bán trên đường, tẩy não Đông Phong Túy.
Nói cho hắn biết tầm quan trọng của kinh thương, cũng nói chút ít về các hình thức kinh tế cũng như các luật pháp ở thời không của nàng.
Chủ yếu nhằm vào trọng sĩ khinh thương của thời không này, hình thức phong bế kinh tế, tự cấp tự túc nên tiến hành bác bỏ.
Đông Phong Túy lắng nghe không ngừng gật đầu.
Đợi sau khi Cổ Lạc Nhi thao thao bất tuyệt bày tỏ xong, mới hỏi lại nàng.
"Lạc Nhi, có biết vì sao trẫm lại cho phép nàng ra ngoài mở Minh Châu lâu không?"
"Vì sao?"
Cổ Lạc Nhi nghĩ lại, ban đầu là bởi nàng quấy nhiễu hắn, hắn không chịu được mới đồng ý .
Đuổi nàng xuất cung, bên tai thanh tịnh hơn rất nhiều.
Cơ mà, nàng có nhiều chuyện nghĩ mãi không ra.
Ví như, vì sao Đông Phong Túy chán ghét nàng còn để nàng đảm nhiệm chức Tiên phi?
Ngữ khí Đông Phong Túy bình thản nói: "Bởi vì, trẫm chính là muốn lấy hành động thực tế nói với thiên hạ, kinh thương rất đáng tôn trọng, không hề thấp hèn."
Cổ Lạc Nhi xém nữa không tin nổi lỗ tai của mình.
Đông Phong Túy luôn khiến cho nàng bất ngờ.
Hắn quá sáng suốt, sáng suốt như không phải người ở thời không này.
"Hóa ra, là ngài đã có mưu tính?"
Trong lòng Cổ Lạc Nhi có phần căm giận, lảo đảo vì bị Đông Phong Túy lợi dụng.
Đông Phong Túy đột nhiên cười, ôm lấy đầu vai Cổ Lạc Nhi.
"Trẫm đâu có mưu gì? Mở Minh Châu lâu là tự chủ ý của nàng, trẫm chẳng qua chỉ không phản đối thôi."
Mọi thứ Cổ Lạc Nhi làm đều hợp ý hắn, hắn đương nhiên muốn thuận theo tự nhiên rồi.
Chỉ có một chút tiếc nuối chính là, nếu như lúc trước hắn có thể dự liệu được ngày hôm nay, hắn tuyệt đối sẽ không giả trang thành Đạp Tuyết công tử đi trêu chọc Cổ Lạc Nhi.
Sẽ giảm đi được khá nhiều phiền toái.
Sau này, khi Cổ Lạc Nhi chỉ yêu một mình hắn, hắn sẽ không bao giờ dùng diện mạo Đạp Tuyết công tử xuất hiện trước mặt nàng.
Lúc nói những lời này, bọn họ đã về cung.
Cổ Lạc Nhi bị hắn ôm trước mặt bao người, rất có phần không được tự nhiên.
Muốn giãy ra khỏi cái ôm của hắn, nhưng khí lực của Đông Phong Túy quá lớn, nàng căn bản không thể kháng cự lại.
Lúc này, Cổ Lạc Nhi mới ý thức rõ ràng, Đông Phong Túy đi dạo cả một buổi chiều, mà giờ đây thần thái vẫn sáng láng như vậy, một chút cũng không cảm thấy buồn ngủ.
"Hoàng thượng, " Cổ Lạc Nhi nhỏ giọng hỏi, "Vì sao bây giờ ngài không buồn ngủ?"
Đông Phong Túy cũng nhỏ giọng trả lời nàng.
"Bởi vì buổi tối trẫm đã có gối ôm tiện lợi, ngủ rất tốt."
Cổ Lạc Nhi quay đầu không thèm để ý đến hắn.
Trong lòng lại chậm rãi dâng lên cảm xúc ngọt ngào.
Bất tri bất giác, hình bóng Đạp Tuyết công tử trong lòng nàng đang dần dần phai nhạt.
Có lẽ, nàng yêu mến Đạp Tuyết công tử, cũng chỉ như những người ngưỡng mộ hắn, chẳng qua là bị cuốn hút bởi khinh công xuất thần nhập hóa, tư thái phiêu dật của hắn.
Ừ, có lẽ còn có một chút tâm lý báo ân nữa.
Bởi vì, nàng thật sự không biết gì về hắn.
Mà mấy ngày này sự thay đổi của Đông Phong Túy, mỗi lần đều làm cho nàng cảm thấy ngạc nhiên.
Vừa ngạc nhiên, lại bất tri bất giác bị hắn thu hút.
Nàng lại không biết, Đông Phong Túy cũng không phải là người tốt lành gì.
Vì nàng phải thay đổi nhiều như vậy, làm nhiều như vậy, hắn sao có thể không đòi lấy chút đỉnh hồi báo?
Hắn chẳng những muốn đòi lấy, hơn nữa phải đòi lấy rất nhiều.



Chương 119: Nỗ lực nhất định phải có hồi báo 3
Bởi vậy, đêm hôm ấy, lúc chuẩn bị đi ngủ, Đông Phong Túy theo thường lệ không chút khách khí kéo Cổ Lạc Nhi lại, nói một câu với nàng.
"Lạc Nhi, làm hoàng hậu của trẫm đi."
Cái gì?
Hoàng hậu?
Nàng ngay cả Tiên phi thật sự cũng không phải.
Cổ Lạc Nhi sửng sốt hồi lâu, mới hỏi lại Đông Phong Túy.
"Hoàng thượng, phải chăng người dạo phố cả chiều đã mệt rồi? Nghỉ ngơi thật tốt một chút đi."
"Lạc Nhi ——"
Thanh âm Đông Phong Túy kéo dài.
Cổ Lạc Nhi rất tự giác liền chui vào trong ngực hắn, kéo tay hắn vòng qua mình.
"Hoàng thượng, ôm gối đã sẵn sàng, mau nghỉ ngơi thôi. Ngày mai người còn phải xử lý chính sự ."
Đông Phong Linh và Lý Tiến khó khăn lắm mới có cơ hội ở cùng nhau, phải dành cho bọn họ chút thời gian mới được.
Nàng không mảy may nghĩ đến, động tác ôm ấp này của nàng, đối với Đông Phong Túy mà nói chính là sự dụ dỗ cực lớn.
Đông Phong Túy xoay mặt Cổ Lạc Nhi qua, để nàng đối diện với mình.
"Lạc Nhi, trẫm không hề mệt. Lời này là thật lòng, trẫm thật sự muốn để nàng làm hoàng hậu. Nàng có ưng thuận không?"
Lần đầu tiên, Đông Phong Túy dùng giọng điệu mong đợi trước mặt nàng.
Cổ Lạc Nhi há hốc miệng, so với bất luận thời điểm nào đều phải kinh ngạc nhìn Đông Phong Túy.
Tại sao, mọi việc phát triển luôn ngoài dự kiến của nàng?
"Nhưng, nhưng mà ngay cả lai lịch của ta người cũng không biết."
Cổ Lạc Nhi khó khăn lắm mới nghĩ ra được một lý do.
"Mặc kệ lai lịch ra sao, nàng chính là nàng, không phải người khác."
Đông Phong Túy lập tức phản bác lại.
Cái này tính là lý do ư?
"Còn, còn những hậu phi của người?"
Cổ Lạc Nhi cuối cùng cũng khôi phục được ý thức.
Đây là điểm quan trọng nhất, nàng không thể cùng các hậu phi khác chung một trượng phu được.
"Không phải nàng đã lừa các nàng ấy xuất cung sao? Về phần Nguyệt quý phi, nàng ta đã thông đồng với Phùng Thái Úy, vừa vặn thành toàn cho bọn họ."
"Người biết chuyện của Nguyệt quý phi và Phùng Thái Úy?"
Trời ạ, cái gì hắn cũng biết.
Trên đời này còn có cái gì mà Đông Phong Túy hắn không biết đây?
"Lạc Nhi, đừng nói đến người khác. Hãy nói về nàng, có nguyện ý làm hoàng hậu của trẫm không?"
Đông Phong Túy hết sức bất mãn khi Cổ Lạc Nhi nhiều lần thoái thác.
Hắn đã chủ động bày tỏ tâm ý với nàng rồi, nàng lại còn do dự.
Vốn muốn đợi sau khi giao hẹn với Lãnh Dạ xong, sẽ lập Cổ Lạc Nhi làm hậu.
Thế nhưng, mỗi đêm cùng nàng đính vào như một khối, lại phải khống chế xúc động của bản thân, những lúc ấy nhịn rất khó khăn.
Mặc kệ, mặc kệ kết quả đến Ma Thiên Nhai ra sao, hắn phải có được Cổ Lạc Nhi.
Cho nên, Cổ Lạc Nhi sớm muộn gì cũng là của hắn, hắn cần gì phải nhẫn nại nữa?
Trong đầu Cổ Lạc Nhi hỗn loạn không thôi.
Lời nói của Đông Phong Túy vượt quá dự liệu của nàng, đến quá bất ngờ, nàng chưa bao giờ suy nghĩ qua vấn đề này.
Mấy ngày nay, tâm tư nàng đúng là có chút hướng về Đông Phong Túy, nhưng hình bóng Đạp Tuyết công tử vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Cổ Lạc Nhi vẫn tự trách chính mình, nàng sao có thể là người đứng núi này trông núi nọ chứ?
Nàng sao có thể gặp một người lại yêu một người?
Loại tình cảm này, là chân ái sao?
Đông Phong Túy thấy Cổ Lạc Nhi không đáp, xấu xa cười.
Nói: "Lạc Nhi, nàng không trả lời chứng tỏ nàng ưng thuận rồi."
Cổ Lạc Nhi vội vàng giải thích.
"Ta. . . . . ."
Vừa mới nói ra một từ, môi liền bị Đông Phong Túy chặn lại.
Đông Phong Túy tùy tiện đoạt lấy môi Cổ Lạc Nhi, hắn mới sẽ không để cho nàng nói ra lời cự tuyệt.
Tuyệt đối không cho nàng cơ hội này.
 (Diễm: Kích thích, thực kích thích. Cuối cùng anh Túy cũng lòi đuôi sói)
Đây là cách thức ngăn chặn nàng ngọt ngào nhất, hắn đã suy nghĩ rất lâu rồi.
Đầu Cổ Lạc Nhi ong ong thoáng cái đã trống rỗng, lời nói cự tuyệt Đông Phong Túy vừa rồi đều đã bị nàng vứt ra sau đầu.
Trên môi là cảm xúc khác thường, khiến cho nàng muốn sa vào.
Đầu Cổ Lạc Nhi choáng váng, không biết qua bao lâu mới khôi phục lại thần chí.
Nàng nhìn thấy Đông Phong Túy đang nhẹ nhàng cười nhìn nàng, trong mắt đều là sủng nịch.
Ánh mắt của hắn khiến Cổ Lạc Nhi vừa mới khôi phục thần chí không khỏi lại một phen hoảng hốt.
Có điều, lần này, Cổ Lạc Nhi cực kỳ lý trí nghĩ, việc này nàng nhất định không thể khinh suất mà đáp ứng Đông Phong Túy.
Nàng muốn thật tâm suy nghĩ, làm rõ lòng mình.
Nàng không thể hồ đồ đem cả đời của mình tùy tiện giao vào tay một người.
"Hoàng thượng, ta. . . . . ."
Chữ “ta” này vừa nói ra được một nửa, môi Cổ Lạc Nhi lại bị Đông Phong Túy không khách khí ngăn chặn.
Nàng vẫn chưa hết hy vọng, vẫn muốn cự tuyệt?
Hắn không ngại tiếp tục ngăn cản nàng.
Kết quả, đương nhiên , đêm đó Cổ Lạc Nhi căn bản không có cơ hội nói ra khỏi miệng lời cự tuyệt.
Về sau, bị Đông Phong Túy nhiệt náo đến mệt mỏi, đành phải tạm thời cùng hắn ôm nhau đi vào giấc ngủ.
Trước khi Cổ Lạc Nhi chìm vào mộng đẹp, trong đầu sau cùng vẫn nghĩ cách, sáng mai nàng nhất định phải cự tuyệt Đông Phong Túy.
Đáng tiếc, sáng hôm sau Cổ Lạc Nhi vẫn không có cơ hội cự tuyệt Đông Phong Túy.
Từ trước đến nay Cổ Lạc Nhi không có thói quen dậy muộn phá lệ lần đầu tiên ngủ thẳng tới lúc mặt trời lên cao.
Nhìn thấy ý cười trên mặt Thi Vũ Lộng Tình khi hầu hạ nàng rời giường, Cổ Lạc Nhi đành phải giả bộ như không thấy.
Không cần đoán cũng biết suy nghĩ trong lòng các nàng.
Thật ra, các nàng nghĩ vậy cũng không phải không có lý, nàng rời giường muộn như vậy, còn không phải tại Đông Phong Túy, tối hôm qua nhiệt náo đến quá muộn sao.
Cũng may, Cổ Lạc Nhi cúi đầu nhìn y sam trên người mình, bọn nàng vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.
Nếu không, nàng thật sự không cần nghĩ đến Đạp Tuyết công tử.
Đông Phong Túy không có ở trong phòng, trong phòng chỉ có Cổ Lạc Nhi cùng với hai thị nữ.
"Chúc mừng nương nương."
Đây là câu nói đầu tiên của hai thị nữ.
"Chúc mừng ta cái gì?"
Cổ Lạc Nhi quái lạ hỏi.
Chúc mừng nụ hôn đầu của nàng dành cho Đông Phong Túy sao?
À, không thể nói là nụ hôn đầu, nụ hôn đầu của nàng thật ra đã cho Đạp Tuyết công tử.
Song, lần đó cùng Đạp Tuyết công tử, nàng căn bản không có cảm giác gì, so với cảm giác mãnh liệt vơi Đông Phong Túy tối qua thật khác xa.
Nhớ lại tối qua, mặt Cổ Lạc Nhi lại bắt đầu nóng lên, vội vàng rửa mặt che giấu.
Thi Vũ dịu dàng cười nói: "Chúc mừng nương nương đã trở thành hoàng hậu."
Lộng Tình cũng nói theo: "Buổi sáng Hoàng thượng vừa mới thức dậy đã tuyên bố, ba ngày sau phong hậu đại điển."
Hả?
Việc này thật sự vượt quá dự kiến của Cổ Lạc Nhi.
Đông Phong Túy rõ ràng chưa được sự đồng ý của nàng lại tự ý lập nàng làm hậu, quá võ đoán.
"Hắn đang ở đâu? Ta muốn nói chuyện với hoàng thượng."
Trong mắt Cổ Lạc Nhi lóe ra nguy hiểm, nàng muốn tìm tên kia tính sổ.
Hai thị nữ bẩm báo.
"Hoàng thượng đã tới nghị chính phòng. Trước khi đi ngài đã giao qua, nương nương dùng xong tảo thiện có thể trực tiếp tới Minh Châu lâu."
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Ring ring